Hoàng Đông hừ một tiếng chơi đánh bài online kiếm tiền

Hoàng Đông hừ một tiếng rồi bảo:
– Suốt đời ta lượn khắp giang hồ, chưa bao giờ gặp điều lạ thường hết. Chúng ta thử đi coi.
Dứt lời ông cất bước ra khỏi cửa nhà . Tuấn Phương lại bảo:
– Số mạng tổng tiêu đầu đã nhiều, oai phong phúc phận cũng nhỏ, dĩ nhiên ma phải gờm không dám làm gì. Nhưng bọn tiểu nhân thân hèn sâu cát, phận mọn kiến dế không thể bì được.
Hoàng Đông không lý gì đến gã, tiếp tục đi theo bọn tiêu đầu tới tàu mơ đánh bài có tứ quý ngựa thì thấy Trịnh tiêu đầu nằm sóng sượt ngay trước nhà , hai tay nó còn cầm chiếc yên xe. Hiển nhiên nó đang tháo yên thì đột nhiên lăn ra mà chết, chứ không phải đá đấm gì.

Hoàng Đông hừ một tiếng chơi đánh bài online kiếm tiền

Lúc này trời đã mập mờ rồi. Hoàng Đông bảo người giơ đèn lồng lên soi. Ông thò tay cởi trang phục Trịnh tiêu đầu xem xét rất kỹ, lại nắn các khớp xương thì quả nhiên không thương tích, cả đến những đốt xương ngón tay cũng không bị dập cái nào.
Hoàng Đông là một tay hào kiệt, vốn không tin quỷ thần. Cái chết đột ngột của Bạch Công chứa đủ khiến cho ông lấy làm kỳ dị nhưng cái chết của Trịnh tiêu đầu giống hệt gã kia nhắcmơ đánh bài thua nhở cho ông trong vụ này có điều chi bận rộn. Nếu bảo là bị chết về những chứng bệnh tình thì sao trong mình không có chấm đen nhiều màu? Ông nghĩ vụ này tất có liên quan đến vấn đề đi câu của cậu con sáng nay, liền quay lại hỏi Vương Nhi:
– Bữa nay theo ngươi đi câu, ngoài Trịnh tiêu đầu còn những ai?
Vương Nhi đáp:
– Còn Sử tiêu đầu và gã này.
Chàng vừa bảo vừa chỉ vào Tuấn Phương. Hoàng Đông gật đầu bảo:
– Hai người hãy theo ta!


Rồi quay lại bảo một người chạy hiệu đi mời Sử tiêu đầu đến sương phòng phía Ðông bảo chuyện.
Ba người về đến sương phòng, Hoàng Đông ngồi xuống không bảo gì. Ông biết cậu con chưa từng lịch duyệt, kiến thức ít, còn Tuấn Phương chỉ ăn bảo hồ đồ khiến người loạn óc. Cần phải hỏi tới Sử ông già mới ra được vấn đề gì chăng?
Tuấn Phương mấy lần muốn bảo nhưng thấy tổng đánh bài p111 tiêu đầu vẻ mặt nghiêm nghị, liền rụt lưỡi lại không dám bảo gì.
Ngờ đâu chờ đã lâu lắm, thủy chung vẫn không thấy Sử tiêu đầu tới. Hoàng Đông liền giục Tuấn Phương:
– Ngươi đi mời Sử tiêu đầu mau lên.
Tuấn Phương dạ một tiếng rồi chạy ra cửa sương phòng. Nhưng gã quay thỏ thẻ bảo:
– Sử tiêu đầu chắc sắp tới rồi… Tưởng tiểu nhân… bất tất phải đi giục dã y làm chi?

Leave a Reply